“Từ bây giờ đến năm 2030, chúng tôi sẽ làm sao để định giá cho rác 0 đồng trong mắt người dân trở nên giá trị” – nhà khởi nghiệp Hải Bình chia sẻ tại chương trình Shark Tank – Thương vụ bạc tỷ mùa thứ 3
Hải Bình – nhà sáng lập Doanh nghiệp xã hội Revival Waste đến với Shark Tank bằng màn gọi vốn 1 tỷ đổi lấy 10% cổ phần công ty. Revival Waste chuyên nghiên cứu từng chủng loại rác, đưa ra phương thức xử lý và phân loại phù hợp sau đó xây dựng một kế hoạch khả thi cho các doanh nghiệp khác cùng tham gia . Là một dự án mới đi vào hoạt động từ cuối 2018, nên tài chính có thể coi là khó khăn lớn nhất của doạnh nghiệp này.
Startup Hải Bình và màn gọi vốn tại Shark Tank
Anh Hải Bình cho biết :” “Phần lớn người Việt nghĩ loại rác ve chai thu mua là rác tái chế, còn lại là rác không tái chế được. Nhưng sự thật ve chai chỉ gom được 10% rác thải sinh hoạt. Trong 90% còn lại có một 1 lượng cực kì lớn rác có thể tái chế. Chúng tôi gọi đó là “rác chết” và mục tiêu của chúng tôi là hồi sinh “rác chết” đó lại”.
Về phần các Shark, đa phần đều đánh giá cao sáng kiến của Hải Bình nói riêng và Doanh nghiệp Revival Waste nói chung, song cho biết các phương án xử lí rác thải mà anh này đưa ra là không thực sự khả thi.
Rất may mắn, dự án đã nhận được sự chú ý của Shark Đỗ Liên và Chủ tịch Quỹ môi trường xanh Việt Nam đưa ra cho startup lời đề nghị 1 tỷ đồng đổi lấy 50% cổ phần của Revival Waste vì bà thích mục tiêu của dự án, đồng thời sẵn sàng sử dụng phần lợi nhuận được chia sẻ để tái đầu tư cho cộng đồng.
Revival Waste đề nghị thương lượng ở mức 1 tỷ đồng đầu tư cho 49% cổ phần. Con số này được nhà đầu tư đồng ý, đánh dấu thương vụ vì cộng đồng đầu tiên thành công trong lịch sử Shark Tank Việt Nam.
Có thể thấy, môi trường luôn luôn là mối quan tâm của tất cả chúng ta, đặc biệt là trong thời gian gần đây, khi những hiểm họa đe dọa môi trường sống không ngừng gia tăng. Revival Waste với câu chuyện “hồi sinh rác chết” chỉ là một trong số rất nhiều dự án bảo vệ môi trường của các bạn trẻ, tuy nhiên chúng ta vẫn cần nhiều hơn nữa những ý tưởng mới, những sáng tạo và những hành động thiết thực như vậy để chung tay tái tạo hành tinh xanh.
Cùng theo dõi video để hiểu hơn về dự án”hồi sinh rác chết” của Revival Waste
Sen đá và cây phong thủy là những món quà người tham gia sẽ nhận được từ
sự kiện khi đem đổi vài kg giấy vở, sách, tạp chí, nhựa, vỏ lon đập dập hay đơn
giản là hộp sữa đã dùng
Đều đặn vào mỗi thứ bảy của ba tuần cuối tháng, sự kiện lại được tổ chức. Mỗi tháng hoạt động sẽ diễn ra vào thời gian và địa điểm khác nhau xung quanh khu vực Hà Nội, thông tin được thông báo trên Fanpage Green Life.
Poster hướng dẫn được dựng trước mỗi địa điểm diễn ra sự kiện
Chỉ với vài kg giấy, đó có thể là sách, vở, giấy photo, vỏ hộp sữa đã làm sạch, thậm chí là chai nhựa, vỏ lon đập dập cũng sẽ được quy đổi thành một châu cây cảnh tại hoạt động này.
Với mỗi 3kg các loại giấy, vỏ lon, chai nhựa sẽ được quy đổi thành một sao
Đây là sự kiện được được
tổ chức bởi dự án Vì môi trường Green life phối hợp với thư viện cộng đồng D
Free Book và câu lạc bộ dạy học tình nguyện Ngày mai tươi sáng. Sau mỗi tháng
hoạt động, Green Life thu về số lượng là 5 tấn các loại giấy, chúng được đem đi
tái chế và thực hiện vào những mục đích cộng đồng như xây dựng tủ sách cho trẻ
em nghèo…
Trong tháng 8 này, hoạt động
vẫn đang được diễn ra thu hút số lượng lớn người tham dự ở nhiều độ tuổi khác
nhau, nhất là các em nhỏ, góp phần nâng cao giá trị của những sản phẩm đã qua
sư dụng và lan tỏa lối sống xanh đến với mọi người.
Trong số chúng ta, chắc hẳn nhiều người thắc mắc, rác tiêu hủy như thế nào, nếu đốt chúng có phải rất có hại cho môi trường hay không. Câu trả lời là việc đốt rác cực kì nguy hại. Tuy nhiên, mới đây nhất, ở Mỹ cho ra đời công nghệ đốt rác đột phá, sản phẩm đầu ra sau khi xử lí rác đều được tận dụng có ích.
Các công nghệ đốt rác trước đây thải rất nhiều khí CO2 ra môi trường, tro bụi cũng mang nhiều chất độc. Một công ty khởi nghiệp, từ start up tên Mike Hard, sử dụng lò luyện thép có điều chỉnh thiết kế, trong quá trình đốt, oxy nguyên chất và hơi nước sẽ liên tục được thêm vào lò, tạo ra phản ứng hóa học đẩy nhiệt độ lên tới 2200 độ C.
Nhà sáng lập Mike Hard bên 1 lò đốt rác của Sierra (Ảnh: Sierra Energy) .
Vì nhiệt độ quá cao ấy, có thể làm phân rã ở mức độ phân tử tất cả các loại rác, tạo ra 90% khí hỗn hợp và 10% các chất bị hóa lỏng. Những chất thải ra được sử dụng để chế tạo điện, khí hydro, dầu diesel,… giúp ích trong cuộc sống.
Hiện nay, công nghệ này đang được quan tâm, hưởng ứng, đầu tư ở nhiều quốc gia khác, vì lợi ích khổng lồ nó mang lại. Giữa mối nhức nhối về môi trường trên toàn cầu hiện nay, áp dụng phát minh mới ấy là điều thực sự nên làm.
Khách sử dụng hệ thống trung chuyển bằng xe buýt của thành phố (Metrovia) đã có thể xếp hàng tại điểm đổi chai nước tự động vừa được triển khai với mức quy đổi một chai nước tương đương với 2 xu.
Người dân Ecuador được đổi chai nhựa tái chế lấy tiền để mua vé xe buýt. (Nguồn: AFP)
Bảo vệ môi trường đang được thực hiện một cách hiệu quả tại Ecuador, quốc gia có ba vùng địa lý nằm ở khu vực Nam Mỹ.
Theo giới chức Ecuador, với kế hoạch mới nhằm hạn chế ô nhiễm và rác thải, người sử dụng phương tiện giao thông công cộng tại Guayaquil, thành phố cảng nằm ở phía Tây Nam Ecuador, đang được hưởng nhiều lợi ích.
Cụ thể, người dân được đổi chai nhựa tái chế lấy tiền để mua vé xe buýt. Hiện hành khách sử dụng hệ thống trung chuyển bằng xe buýt của thành phố (Metrovia) đã có thể xếp hàng tại điểm đổi chai nước tự động vừa được triển khai với mức quy đổi một chai nước tương đương với 2 xu.
Chỉ cần đổi 15 chai nước như vậy, người dân đã sở hữu một tấm vé Metrovia. Với mức quy đổi này, người tiêu dùng được lợi hơn khi bán các chai nước này cho những cơ sở tái chế.
Với 2,7 triệu dân, Guayaquil là thành phố đông dân thứ hai và là nơi thải ra lượng rác thải lớn nhất ở Ecuador. Mỗi ngày thành phố thải ra 4.200 tấn rác và chỉ có 14% số này được tái chế.
Sau hơn hai tháng thử nghiệm, người dân thành phố đã thu gom được 24.000 chai nước theo hình thức này.
Rác thải nhựa hiện đã trở thành vấn đề cấp bách đòi hỏi giải pháp ngay lập tức và hữu hiệu mang tính toàn cầu. Hiện đã có 80 nước trên thế giới đưa ra các lệnh cấm đối với các vật dụng nhựa sử dụng một lần, nhằm giảm lượng rác thải nhựa gây ô nhiễm môi trường, góp phần bảo vệ các đại dương trên thế giới.
Theo Chương trình Môi trường của Liên hợp quốc (UNEP), mỗi năm con người thải ra khoảng 300 triệu tấn rác nhựa, trong đó 8 triệu tấn trôi ra các đại dương.
Ai đã từng đi trên những con đường Hà Nội lúc đêm muộn, mới có thể hiểu được Hà Nội đẹp đến mức nào. Bỏ lại đằng sau tất cả những nhọc nhằn của một ngày dài, Hà Nội về đêm nhẹ nhàng, tĩnh lặng hơn những gì ta tưởng. Ấy vậy, Hà Nội có khi lại chẳng ngủ yên.
Cái đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở không gian yên bình khác hẳn ban ngày, mà cái đẹp ít người nhìn thấy, là hình ảnh cô chú lao công, quét đường, dọn rác khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ.
Một góc Hồ Tây tĩnh lặng về đêm
Một ngày không vui cũng chẳng buồn, tôi thong dong đi bên Hồ Tây ngắm nhìn thành phố. Lúc đó cũng 11h đêm. Xung quanh tôi toàn là rác. Cũng bởi vì ban ngày quá nhiều xe cộ, nên ban đêm là lúc người ta tập kết rác trên khắp các con đường.
Rác chất thành đống, thậm chí rơi vãi khắp nơi, bốc mùi đến khó thở
Trong khoảng thời gian ấy, hầu hết các nhà đều mang rác ra. Nhiều người ý thức tốt, họ để túi rác của mình vào xe rác ở gần. Lại có những người đi xe máy tạt ngang qua, ném cái “bộp” xuống mặt đường, khiến một túi hỗn độn trở nên tung tóe. Họ tự lấy lí do chính đáng cho mình: “vì vội”, “vì người ta cũng vứt đầy ra”… Hà Nội đúng là “không ngủ” vì có những hành động như thế khi màn đêm buông xuống. Có nhiều người đi bộ trên đường, họ cố bước thật nhanh, họ chạy vì mùi rác quá đỗi kinh khủng. Nhưng “ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ giành phần ai?”.
Bóng dáng những người lao công vẫn làm việc khi đường phố đã thưangười
Ẩn sau một Hà Nội tấp nập và huyên náo, có những con người thật thầm lặng, tự nguyện làm những công việc ít người muốn làm. Đó là những người lao công. Đêm xuống là lúc con người ta nghỉ ngơi, là gia đình ngồi cùng nhau xem một bộ phim hấp dẫn, kể cho nhau nghe những buồn vui trong ngày. Nhưng đó lại là lúc những cô chú lao công miệt mài làm việc. Hình ảnh cô lao công chầm chậm kéo chiếc xe men theo những vỉa hè đầy rác khiến tôi bất giác dừng xe lại. Phải chăng nếu những con phố, lòng đường bớt đi một chút rác, những người lao công sẽ được về nhà sớm hơn, kịp ăn bữa cơm gia đình hay có thêm những giờ nghỉ ngơi sau một ngày dài lao động.
Đã có ai để ý rằng, những chiếc xe chất đầy những “núi rác” cao ngất lại được sắp xếp bởi một đôi tay nhỏ bé?
Về khuya, đường phố thủ đô chẳng còn những tiếng còi xe tấp nập, chỉ còn âm thanh của chiếc chổi tre, tiếng bánh xe lăn thật chậm và đôi tay thoăn thoắt thu gọn những túi rác lên xe. Sớm mai, có thể những vỉa hè, góc phố sẽ lại thông thoáng, bớt đi mùi hôi của rác, bớt đi những chiếc túi nilon xanh đỏ bị vứt bừa bãi, nhưng rồi lại một ngày trôi qua, lại những hành động vô ý thức bị lặp đi lặp lại, những người lao công có lẽ còn thêm nhiều mệt nhọc, vất vả với công việc mưu sinh.
Chiếc xe rác lại chuẩn bị cho một ngày lao động mới
Nếu như ai cũng muốn sống trong một thành phố sạch đẹp, văn minh , dưới bầu không khí trong lành, thì rác thải của chúng ta cần phải vứt ở đúng nơi, đúng quy định, và người lao công chỉ cần đến điểm tập kết rác để thu gom, chứ không phải là những đêm nai lưng dọn rác ở những nơi công cộng.
Để ghi lại sự ô nhiễm rác thải nhựa khắp các vùng biển ở Việt Nam, nhiếp ảnh gia Hùng Lekima đã đi 7.000 km với 3.260 km đường bờ biển dọc theo chiều dài đất nước bằng xe máy.
Theo thống kê của các chuyên gia, Việt Nam là nước xả rác ra biển nhiều thứ tư trên thế giới, sau Trung Quốc, Indonesia và Phillippines. 5 quốc gia đứng đầu danh sách xả thải ra biển chiếm đến 60% lượng rác thải toàn cầu đổ ra đại dương.
Con người sản xuất được 8,3 tỷ tấn nhựa trên khắp thế giới thì 6,3 tỷ tấn trong số đó đã là rác thải và 150 triệu tấn đang trôi dạt khắp các đại dương, con số này bằng 1/5 khối lượng các loài cá trên thế giới. Với tình trạng rác thải nhựa được xả thẳng ra biển như hiện nay, dự đoán đến năm 2050, khối lượng của rác thải nhựa và của cá trong đại dương sẽ tương đương nhau.
Nhận thức được mối nguy hại to lớn của rác thải biển, anh Hùng Lekima (tên thật là Nguyễn Việt Hùng) đã lập dự án ảnh Save Our Seas nhằm truyền tải thông điệp bảo vệ môi trường qua hình ảnh, qua đó nâng cao nhận thức của người dân về vấn đề xả rác thải trực tiếp ra biển.
Hùng Lekima, một mình vượt hơn 7.000 km để tìm đến những khu chợ biển ngập ngụa rác thải nhựa.
“Là người đã đi hết các tỉnh thành ven biển của đất nước, tôi nhận thấy môi trường biển Việt Nam đã và đang bị tàn phá nghiêm trọng với tốc độ rất nhanh do rất nguyên nhân từ nhiều phía. Một trong những nguyên nhân đó là do nhận thức của người dân về môi trường biển và gìn giữ môi trường biển còn hạn chế.
Vì vậy, tôi muốn đóng góp 1 phần nhỏ bé từ khả năng, chuyên môn của mình vào việc ghi nhận những điều đang xảy ra dọc bờ biển của Việt Nam, nhằm nâng cao nhận thức của cộng đồng về vấn đề này,” nhiếp ảnh gia Hùng Lekima chia sẻ.
Một cậu bé bước trên bờ biển tại cửa sông Thu Bồn (Hội An, Quảng Nam) được phủ kín bởi rác thải nhựa. Một khu rừng cây cạnh biển đã chết, cũng chính là nơi rác thải nhựa mới lộ diện. Khi chúng bị sóng đánh vào bờ đã mắc vào cây không trôi ngược ra biển được nữa. Ảnh chụp tại Nam Định vào 12/2018.
Đơn thương độc mã trên những cung đường xa
Khởi hành ở Ninh Bình từ năm 2018, Hùng quyết định một thân một mình cưỡi xe máy đi dọc chiều dài đất nước.
Chặng đầu tiên, anh bám sát đường bờ biển để đi đến Hà Tiên (Kiên Giang), giáp biên giới Campuchia, sau đó quay về TP.HCM rồi bay về thủ đô.
Chặng đường còn lại, xuất phát từ Hà Nội xuống Nam Định và dọc biển của 3 tỉnh thành còn lại là Thái Bình, Hải Phòng (qua đảo Cát Bà) và Quảng Ninh tới mũi Sa Vỹ – địa đầu Tổ quốc.
Cảng cá Lạch Bạng nằm giữa hai xã Hải Bình và Hải Thanh, huyện Tĩnh Gia (Thanh Hóa) ô nhiễm nặng. Chợ hải sản ở Diêm Điền, Thái Thụy (Thái Bình). Bờ phía xa bên kia của sông Thu Bồn (Hội An) và dọc xuống phía dưới ra cửa biển là địa phận của xã Duy Nam và Duy Hải thuộc huyện Duy Xuyên (Quảng Nam).
“Tôi chuẩn bị một chiếc xe máy đèo sau ba chiếc thùng chủ yếu là vật dụng cá nhân và đồ nghề máy ảnh. Do đi xe máy ở nơi địa hình phức tạp, có thể gặp mưa gió dễ ngã tôi đã phải dùng hộp đựng đồ nghề chụp ảnh chuyên dụng, loại có khả năng chống va đập và chống nước.
Cảm giác thật khó tả, bao điều đang chờ đợi ở phía trước, bao thềm nắng với lá rơi đầy sau lưng. Ngày đầu gặp chút lo lắng khi gặp một số vụ tai nạn giao thông trên đường nhưng chỉ khi tôi chợt nhận ra số ngày con người được sống trên đời không phải được đếm bằng thời gian trôi qua mỗi ngày, tôi bỗng có động lực thật lớn lao,” anh chia sẻ.
Nhìn từ trên cao Nhơn Hải trông có vẻ đẹp với làn nước biển màu xanh ngọc nhưng ở dưới rác ngập tràn. Càng đi càng thấy rác ở Đầm Môn, vịnh Vân Phong (Khánh Hòa).
Vượt đường trường một mình, dù giàu kinh nghiệm đến đâu cũng vẫn phải lo sợ. Chàng trai đất Hà Thành đã qua hơn 100 cửa sông, nhiều kênh ngòi, lúc đi phà, lúc ngồi đò, đôi khi phải cho xe máy lên chiếc thuyền khác để kéo sang bờ sông bên kia. Những cung đường không bao giờ bình yên, luôn có dông bão ập đến bất ngờ.
Những khu chợ biển ngập ngụa rác
Đặt chân đến một khu chợ thuộc xã Chí Công (huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận), tác giả chứng kiến có hàng cây số rác thải trong đó chủ yếu là nhựa. Đi bộ trên bờ biển này mà chân như lún sâu trong biển rác thải nylon. Người dân nơi đây chủ yếu làm nghề đánh bắt, khai thác và chế biển hải sản.
Việt Nam nằm trong số 10 quốc gia có tỷ lệ cao nhất về chiều dài bờ biển so với diện tích lãnh thổ. Bình quân cứ 100 km2 đất liền có 1 km bờ biển, cao gấp 6 lần trung bình của thế giới. Đối với một nước có bờ biển dài như vậy, việc khai thác thủy hải sản là một ngành có nhiều lợi thế.
Một cậu bé vượt qua bãi biển đầy rác để mang đồ lên thuyền ở thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong (Bình Thuận). Buổi tối ở đây có những chú chuột cống to kinh hoàng, chúng kiếm ăn quanh đống rác khiến người cũng phải sợ.
Biển rác thuộc xã Chí Công, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận. Ngư dân phơi hải sản ngay gần khu vực ngập rác ở Cần Giờ, TP.HCM.
Có nhiều chợ hải sản được cấp phép hoặc tự phát cạnh bờ biển. Ở đó túi nylon và đồ dùng bằng nhựa được sử dụng phổ biến bởi giá rẻ, bền và nhẹ. Số lượng thủy hải sản tại đây giao dịch mỗi ngày rất lớn, thói quen vứt rác bừa bãi cũng xuất hiện chủ yếu ở các chợ hải sản dọc bờ biển.
Ghé xã Bình Châu nơi có cảng Sa Kỳ để ra đảo Lý Sơn nổi tiếng của Quảng Ngãi. Ở đây, rác đầy đường, còn người dân thì hồn nhiên xả rác ra cửa biển. Một con đê dọc sông chuẩn bị đổ ra biển cũng toàn rác và rác. Khi được hỏi tại sao không để rác vào thùng, người dân cho biết thùng rác duy nhất chỉ có ở cảng Sa Kỳ. Cửa biển chính là bãi đổ rác của họ.
Những bờ kè ven biển được tạo thành từ những túi rác chất cao như núi. Người dân vô tư đổ rác thẳng xuống biển dù có rất nhiều biển báo ngăn cấm và băng rôn tuyên truyền. Trong thực tế, việc tìm kiếm ra một chiếc thùng rác ở đây cũng rất khó. “Rác trôi bồng bềnh trên biển là thứ tôi có thể gặp ở rất nhiều nơi khi đi dọc Việt Nam.”
Ở đây, các biển hiệu tuyên truyền vì môi trường rất nhiều nhưng tuyệt nhiên không thấy một thùng rác nào. Những con hải âu có thể được tha thứ vì đã cho chim non ăn phải rác thải nhựa, bởi chúng nghĩ đó chỉ là vật ban tặng bổ dưỡng đến từ biển cả. Những chú rùa cũng mắc lỗi tương tự, tưởng rằng các túi nylon đang nổi bồng bềnh là con sứa ngon lành.
Nhưng liệu chúng ta có được tha thứ hay không? Chúng ta tạo ra nhựa, sản xuất và tiêu thụ hơn 300 triệu tấn mỗi năm, sau đó vứt bỏ một cách lãng phí, vứt vô tội vào đại dương, nơi nuôi sống con người.
Vùng sông nước quá nhiều kênh rạch và sông ngòi. Bất kỳ ai, ở đâu dọc con sông dù ở cách xa biển vẫn có thể là tác nhân vứt rác thải nhựa ra đại dương. Ngã Bảy này là nơi gặp nhau của bảy dòng kênh: Cái Côn, Búng Tàu, Mang Cá, Sóc Trăng, Lái Hiếu, Xẻo Môn và Xẻo Dong. Chợ nổi Cái Răng – nơi những ngôi nhà không có thùng rác. Một kênh nước đổ ra biển ở Bình Thuận, rác lấp kín gần như không thể nhìn thấy mặt nước. Ông Nguyễn Lương, người phụ trách lò đốt rác ở đảo Bình Ba (Khánh Hòa) đang dùng chân đẩy rác. Xung quay cấy cối chết khô. Đây là một sườn dốc của đảo, phía dưới là bãi tắm và là vịnh nuôi tôm hùm, thuỷ hải sản.
Xã đảo Tam Hải, Núi Thành (Quảng Nam) không có nơi xử lý rác.
Nói về dự định trong năm mới, ngoài chụp tiếp về rác thải nhựa, triển lãm ảnh tại Hà Nội vào tháng 6 năm 2019, Hùng cũng bày tỏ mong muốn có nhiều dịp làm các triển lãm ảnh, các buổi nói chuyện truyền cảm hứng bảo vệ môi trường với học sinh, sinh viên.
“Tôi nghĩ, điều đó sẽ tác dụng to lớn để bảo vệ môi trường sống, bảo vệ biển bởi hình ảnh có khả năng truyền tải cảm xúc mạnh mẽ đến người xem bởi tính chân thật và thông tin chứa đựng trong đó, thay ngàn lời nói và còn bởi tuổi trẻ chính là tương lai. Giáo dục chính là gốc rễ bền vững của vấn đề,” anh chia sẻ.
Bạn chỉ mất 5 phút để uống hết một chai nước ngọt rồi vứt đi, nhưng chai nước ngọt ấy phải cần tới hàng chục, hàng trăm thậm chí hàng triệu năm để phân hủy hoàn toàn.Bởi vậy, khi chúng ta đơn giản chỉ là “vứt đi”, chúng không đồng nghĩa với việc hoàn toàn “biến mất”. Và trong thời gian chờ đợi để được phân hủy hoàn toàn, những rác thải sinh hoạt hàng ngày có đủ khả năng để hủy diệt dần dần sự sống của cả hành tinh.
Rác đang dần xâm chiếm Trái Đất? Con người sẽ giật mình khi nhận ra loài rác đang dần xâm chiếm cuộc sống của chúng ta. Chúng có mặt mọi lúc, mọi nơi, hầu như tất cả các vật dụng đều có thể thay thế bằng nhựa, bằng những thứ “sống dai” chưa từng thấy, chúng chỉ bị phân hủy hết khi được chôn dưới lòng đất từ 200-600 năm.
Có lẽ các bạn không tin, rác có anh em họ hàng đấy! Rác vô cơ, hữu cơ, rồi rác tái chế. Chúng đều đang hoạt động rất mạnh mẽ. Thử nhớ lại một chút, bạn đã từng tiện tay vứt túi thức ăn thừa, bã cà phê, hay bó hoa bị úa,… vào sọt rác chưa? Hầu hết chúng ta đã từng. Rác hữu cơ có thể được dùng làm phân hữu cơ giúp ích cho nuôi trồng, sản xuất. Nhưng số lượng được cống hiến trong đám rác ấy là thật sự nhỏ. Số còn lại đã góp vào môi trường hai từ “ô nhiễm”.
Rác đang dần cướp đi sự sống của muôn loài. Nguồn: Internet
Anh em của chúng cũng đáng sợ không kém. Rác vô cơ không sử dụng được nữa cũng không thể tái chế được. Trong 10 năm qua, trên toàn thế giới, nhựa được sản xuất ra nhiều hơn cả 100 năm trước. Hộp đựng xôi xuất hiện tràn lan ở cổng trường học, cốc thủy tinh được thay bằng nhựa trong các quán ăn, rồi ống hút, túi nilong đựng đồ ăn đang trở thành những gì quen thuộc. Trong số đó, chỉ có 5% được tái sử dụng. Ngay từ trong quá trình sản xuất, bọn nhựa đã gây hại cho môi trường sống. Các nhà máy sản xuất đã thải 400 triệu tấn dioxide carbon mỗi năm. Khoảng 800 loài động vật có nguy cơ tiệt chủng vì ngộ độc do ăn phải nhựa.
Rác vô cơ “hoành hành” khắp nơi, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt chúng ta. Chúng phá hủy hệ thống thoát nước, gây tắc nghẽn ở một số nơi, Đặc biệt, ở những vùng biển, làm cản trở du lịch, tạo ra rất nhiều thiệt hại. Số lượng rác thải nhựa trong đại dương được các nhà môi trường ở Liên Hợp Quốc cung cấp khiến ai cũng giật mình: 13 triệu tấn mỗi năm- một con số khổng lồ. Khi ở lòng đất, nhựa được phát tán. Tất cả những chất độc hại cấu thành nên chúng sẽ đi vào môi trường như một điều tất yếu. Trong đó có các chất gây ung thư cho con người và động vật. Từ đất, truyền đến nước, theo vòng tuần hoàn tác động trực tiếp đến sinh hoạt.
Hình ảnh sân vận động Mỹ Đình sau đêm bán kết lượt về AFF Cup 2018. Nguồn: Internet
Nhựa còn có cả trong muối – gia vị quan thuộc trong thức ăn của chúng ta. Qua tính toán cho thấy, ngươi Mỹ ăn hơn 660 hạt nhựa mỗi năm với tỷ lệ hấp thu muối trung bình là 2,3gr mỗi ngày. Kể ra thôi cũng khiến ta thấy sợ. Vậy bạn đã bao giờ có ý định tái chế những vật dụng bỏ đi để làm một vật dụng khác hay ho không? Vỏ hộp, chai, túi nhựa, vải sợi,… tất cả đều là rác tái chế. Nhưng bọn chúng không có cơ hội để sống một cuộc đời mới ý nghĩa. Chúng bị nhấn chìm trong đất ngột ngạt, ở một dòng nước bẩn bí bách hay ở một bầu không quá đỗi hôi hám. Có phải vì không được cống hiến thì chúng sẽ phá hoại hay không.
Những con số gây báo động. Nguồn: TTXVN
Nếu hỏi bạn về tình trạng của rác thải ngày nay, đặc biệt là nhựa,có thể bạn sẽ nghĩ rằng “đó là chuyện chung của thế giới, cuộc sống của mình chẳng cần thiết bận tâm”. Thật sai lầm!. Cách mà bọn chúng hủy hoại cuộc sống, đó là sự “nhỏ giọt”, dần dần, từng chút, để một ngày giật mình nhận ra, con người ta đã không còn kịp sửa. Rác thực sự đang xâm chiếm Trái Đất, và sẽ thế nào nếu con người chịu thua?
Chúng mình luôn tin rằng, rác thải không đơn thuần chỉ là đồ bỏ đi, vòng đời của rác sẽ không kết thúc bằng sự ô nhiễm đối với môi trường. Tại đây, chúng mình hãy cùng nhau theo dõi một ” vòng đời mới” của rác nhé !